
Trong đàm phán, có một câu nói rất phổ biến:
“Ai lên tiếng trước, người đó thua.”
Tôi chưa bao giờ thích cái tiền đề “thắng/thua” của câu nói đó.
Ở trạng thái lý tưởng nhất, đàm phán phải mang lại cho cả hai bên cảm giác mình là người chiến thắng.
Ít nhất thì mỗi bên cũng phải cảm thấy mình đã có một “cuộc trao đổi tốt đẹp”.
Bản thân nền kinh tế thị trường tự do cũng dựa trên tính chất “cùng thắng” (win-win) của các giao dịch thương mại.
Hãy hình dung điều đó qua công thức:
“1 + 1 = 3”.
Không chỉ không có ai thua cuộc, mà cả hai bên thực sự đều gia tăng mức độ hài lòng của mình cùng một lúc.
Hãy nghĩ:
Ứng viên A đang muốn tìm 1 công việc mới và nhận offer 30 triệu từ công ty X cũng đang rất cần người, hai bên đều hài lòng.
Lưu ý: vấn đề không chỉ dừng lại ở cảm giác hài lòng.
Không những cả hai bên đều đạt được điều mình muốn từ cuộc trao đổi và cảm thấy vui vẻ, mà thực tế là cả A và X đều cảm thấy tốt hơn trước.
Bản chất “tổng thể lớn hơn tổng các phần cộng lại” và đôi bên cùng có lợi của quan hệ thương mại tự do này cũng đúng với các tình huống như đàm phán lương.
Trong một cuộc đàm phán lương hiệu quả, bạn nỗ lực trao đổi thời gian, công sức, ý tưởng và kỹ năng của mình để nhận lại thù lao từ nhà tuyển dụng.
Một thương vụ thành công sẽ khiến bạn cảm thấy mình được trả xứng đáng, còn nhà tuyển dụng thì hài lòng với [triển vọng về] thành quả lao động của bạn.
Cả hai bên đều cảm thấy vui vẻ hơn sau cuộc đàm phán vì mỗi bên đều đạt được điều gì đó tốt hơn so với lúc ban đầu.