Bạn đã thấy sự khác nhau trong cách từng nhóm người nhìn nhận về thời gian như thế nào:
Họ cũng diễn dịch khác nhau về sự im lặng:
Kiểu người quyết liệt diễn dịch sự im lặng của bạn thành hoặc là bạn không có gì để nói, hoặc là bạn muốn họ nói.
Điều hài hước là khi 3 loại người gặp nhau.
Khi một người phân tích ngừng lại để suy nghĩ, đối phương người thích ứng sẽ lo lắng và người quyết liệt sẽ bắt đầu nói, quấy rối người phân tích – người đang tự nghĩ:
“Mỗi khi tôi cố gắng suy nghĩ, anh lại đoạt lấy như một cơ hội để được nói tiếp. Sao anh không ngậm miệng lại?”
Lý thuyết là thế, nhưng bạn (lẫn nhà tuyển dụng) thường không xác định được kiểu người của đối phương.
Trở ngại lớn nhất để xác định chính xác kiểu của một ai đó là nghịch lý “Tôi bình thường”.
Việc bạn nghĩ mình bình thường và mọi người đều có thể dễ dàng hiểu được bạn là một trong những giả định nguy hiểm nhất trong đàm phán.
Khi nghĩ vậy, bạn đã vô thức gán phong cách của chính mình lên đối phương (cũng như ngược lại).
Vì bạn chỉ là 1 trong 3 kiểu người, nên khả năng là bạn sẽ gặp “một người bình thường khác”, những HR, người phỏng vấn… có kiểu đàm phán, thương lượng khác bạn.
Vì vậy, trước khi bạn có thể nghĩ đến việc đề xuất mức lương mong muốn, mặc cả hiệu quả, bạn phải hiểu được sự “bình thường” của đối phương.
Bạn phải xác định được kiểu người của họ bằng việc cởi mở bản thân bạn trước sự khác biệt của họ.
Quy tắc Thiên Nga Đen là không đối xử với người khác theo cách bạn muốn được đối xử; hãy đối xử với họ theo cách họ cần được đối xử.