Bạn thấy những tình huống phỏng vấn này quen không:
Bạn: “Chị thấy kinh nghiệm của em có phù hợp với công ty không?”
HR: “Uh, cũng phù hợp”.
—
Bạn: “Công ty sẽ review lương định kì đúng không?”
HR: “Vâng.”
—
Bạn: “Em hi vọng chị sẽ cân nhắc mức lương em vừa đề xuất.”
HR: “Ok, bên mình sẽ cân nhắc.”
…
Đó đều là kiểu “say yes” xã giao, giả tạo.
Họ có thể chỉ muốn kết thúc buổi phỏng vấn với bạn càng nhanh càng tốt.
Giờ, hãy suy nghĩ lại về những câu hỏi ví dụ trên.
Nó được thiết kế để nhận được câu trả lời “Vâng” (Yes) bằng mọi giá, như thể “Không” (No) là chết.
Và với nhiều người trong số chúng ta, điều đó đúng.
Chúng ta có tất cả những ý nghĩa tiêu cực với từ “Không”.
Chúng ta nói về sự khước từ của “Không”, về nỗi sợ phải nghe thấy nó.
“Không” là một từ tiêu cực tột cùng.
Nhưng đến cuối cùng, “Vâng” lại thường là một câu trả lời vô nghĩa che giấu những sự phản đối sâu xa hơn (và “Có thể” còn tệ hơn).
Dồn ép để có được câu trả lời “Vâng” không khiến một ứng viên đi đến gần chiến thắng; nó chỉ khiến đối phương giận dữ.
Vì vậy, “Vâng” có thể là một sự khó chịu vô cùng, và “Không” mới thật là một sự giải thoát, tại sao chúng ta lại tôn thờ từ này và tẩy chay từ kia?
Chúng ta cần làm ngược lại.
Đối với một ứng viên giỏi, “Không” là một thỏi vàng tinh khiết.
Sự tiêu cực này là cơ hội tuyệt vời cho bạn và nhà tuyển dụng để làm sáng tỏ những gì bạn thực sự muốn bằng cách loại bỏ những gì bạn không muốn.
“Không” là một sự lựa chọn an toàn để duy trì hiện trạng; nó đem đến một phạm vi kiểm soát tạm thời.
Ở một thời điểm nào đó trong tiến trình, tất cả các ứng viên đều phải đối mặt để xử lý từ “Không”.
Khi nhận ra ý nghĩa tâm lý thực sự đằng sau từ này, bạn sẽ yêu thích nó.
Bạn không chỉ hết sợ hãi nó, mà còn dần biết được nó có thể làm gì cho bạn và làm sao bạn có thể đạt được thỏa thuận từ nó.
“Vâng”, “Ok”, “Uh”, “Sẽ”, “Có thể”… thường vô giá trị.
Nhưng “Không” luôn làm biến chuyển cuộc đối thoại.
Bỏ thói quen bị cám dỗ bởi việc khiến người khác phải nói “Vâng”. Bị dồn ép để nói “Vâng” sẽ khiến người khác trở nên phòng thủ. Vì quá khao khát được nghe thấy từ “Vâng” nên chúng ta đã mù quáng trước sự phòng thủ mà chúng ta có thể tự cảm nhận khi ai đó dồn ép chúng ta phải nói ra.