Hãy tưởng tượng:
HR đề xuất mức lương 15 triệu, còn bạn thì từ đầu kỳ vọng 20 triệu.
Sau vài lượt qua lại, bạn đồng ý tự hạ giá mình:
“Thôi em đồng ý 17 triệu rưỡi, mỗi bên bớt 1 tí.”
Bạn nghĩ mình vừa làm một việc thông minh?
Giống như bạn vừa vào tiệm cắt tóc và đồng ý chỉ cắt 1 nửa mái tóc vậy.
Chẳng có ai vui vẻ và win ở đây cả.
Tin tôi đi, đây là công thức cho một thảm họa.
Khi thỏa hiệp ở giữa, bạn bước vào công ty với sự bất mãn thầm lặng, còn công ty thì nhận được một nhân sự không cam kết 100%.
Ngược lại, bạn có thể đẩy sự căng thẳng về phía nhà tuyển dụng bằng cách gắn con số lương với trách nhiệm.
Bạn có thể hỏi ngược lại thế này:
“Làm sao em có thể cam kết dồn toàn lực đưa doanh thu công ty tăng trưởng như mục tiêu chị đề ra với mức lương này?”
Sau đó, hãy để sự im lặng làm nốt phần việc của nó.
Tại sao cách này hiệu quả?
Vì đàm phán không phải là toán học.
Bạn đang buộc họ phải lựa chọn giữa “tiết kiệm vài triệu” và “đạt được mục tiêu lớn”.
Khi bạn đặt con số lương cạnh con số doanh thu, KPI, HR sẽ nhận ra rằng việc ép giá bạn thực chất là đang làm hại chính công ty họ.
Bạn có thể thấy không quen thuộc với cách tiếp cận này, nhưng đó là dấu hiệu cho thấy một giải pháp tối ưu, một cách làm mới sắp xuất hiện.
Hãy dừng việc “nhường nhịn” vô ích và chứng minh rằng mức giá của bạn là chìa khóa cho thành công của họ.
Chia đôi lợi ích giống như đồng ý cắt một nửa mái tóc vậy, vì thế, đừng thỏa hiệp. Nhân nhượng ở chính giữa thường dẫn đến thỏa thuận tệ cho cả hai phía.