Bạn đang ở vòng phỏng vấn cuối cho vị trí Digital Marketing tại một công ty lớn.
Mọi thứ đều ổn cho đến khi HR hỏi:
“Ngân sách tối đa cho vị trí này là 20 triệu, em có đồng ý không?”
Phản xạ tự nhiên của bạn là gì?
Hoảng loạn và vội vã chấp nhận vì sợ mất cơ hội?
Hoặc tệ hơn, bạn đề nghị:
“Em kỳ vọng 24 triệu, hay là mình chốt ở giữa là 22 triệu nhé?”.
Đừng bao giờ “chia đôi lợi ích” (split the difference) như thế.
Trong đàm phán con tin, chia đôi lợi ích nghĩa là chỉ cứu sống được 1 nửa.
Còn trong đàm phán lương, nó nghĩa là bạn đang tự tước đi giá trị quý giá của chính mình.
Đừng phản công bằng con số hay tìm mọi lý lẽ chứng minh mình xứng đáng hơn.
Hãy hạ tông giọng xuống, thật điềm tĩnh, chậm rãi và hỏi lại thế này:
“Làm sao em có thể đạt KPI tăng trưởng 200% mà chị vừa kỳ vọng với mức đãi ngộ đó?”
Câu hỏi “Làm sao tôi có thể làm được điều ấy?” không phải là một lời từ chối.
Nó là một lời đề nghị hợp tác.
Bạn đang đẩy quả bóng trách nhiệm sang phía họ, buộc họ phải cùng bạn tìm giải pháp cho vấn đề của bạn.
Khi họ loay hoay giải thích, họ sẽ vô tình tiết lộ những thông tin quý giá về ngân sách thực sự hoặc các quyền lợi phi tài chính khác.
Họ là người đưa ra câu trả lời, nhưng bạn đang ngầm dẫn dắt, nắm quyền kiểm soát.
Đó là cách khuất phục đối phương, xoay chuyển tình thế vô cùng hiệu quả.
Cốt lõi ở đây:
Mình sẽ dần giúp bạn cách nắm bắt, kiểm soát tâm lý nhà tuyển dụng để ứng dụng hiệu quả vào mọi tình huống trong giao tiếp, phỏng vấn, thương lượng và deal được lương thưởng tốt nhất trong các buổi phỏng vấn.