Người phân tích là những người có hệ thống và siêng năng.
Họ không vội vã.
Thay vào đó, họ tin rằng miễn là mình đang làm việc để cho ra kết quả tốt nhất theo cách thấu đáo và có hệ thống thì thời gian không là vấn đề.
Hình ảnh bản thân của họ gắn với việc giảm thiểu tối đa sai lầm.
Phương châm của họ là: Cần đủ thời gian để làm điều đúng đắn.
Những người phân tích cổ điển thích tự làm việc và hiếm khi đi chệch khỏi mục đích của mình.
Họ hiếm khi thể hiện cảm xúc và thường sử dụng giọng nói gần giống với kiểu giọng của phát thanh viên FM đêm khuya: chậm rãi và hạ thấp giọng ở cuối câu.
Tuy nhiên, người phân tích thường nói với giọng điệu xa cách và lạnh lùng thay vì êm dịu.
Nó khiến người khác nản lòng mà không hề hay biết, thực sự hạn chế họ trong việc làm cho đối phương thoải mái và cởi mở.
Người phân tích sẽ thấy tự hào vì đã không bỏ sót một chi tiết nào trong quá trình chuẩn bị lâu dài của họ.
Họ sẽ nghiên cứu trong 2 tuần để có những dữ liệu mình có thể có trong vòng 15 trên bàn đàm phán, nhằm tránh mọi bất ngờ xuất hiện.
Người phân tích ghét những điều bất ngờ.
Họ giữ vai trò là những người giải quyết vấn đề, người thu thập thông tin và vô cùng nhạy cảm với sự đền đáp.
Họ sẽ cho bạn thông tin, nhưng bù lại nếu họ không được đáp lại trong một khoảng thời gian nhất định, họ sẽ đánh mất niềm tin và không can dự nữa.
Điều này thường đến bất thình lình, nhưng hãy nhớ vì họ thích làm việc một mình nên những gì họ sẽ nói với bạn, từ quan điểm của họ, là sự nhượng bộ.
Họ coi việc nhượng bộ từ phía đối phương như một thông tin mới cần được nhận lại và đánh giá.
Đừng mong đợi một cái giá đáp lại ngay lập tức từ họ.
Những người như vậy thường đa nghi.
Vì vậy, đặt ra quá nhiều câu hỏi khi bắt đầu là một ý tưởng tồi, bởi họ sẽ không muốn trả lời cho đến khi họ hiểu tất cả ngụ ý.
Với họ, sự chuẩn bị là điều sống còn.
Sử dụng dữ liệu rõ ràng để dẫn dắt lý do của bạn; đừng ứng biến; sử dụng các so sánh dữ liệu để không đồng tình và tập trung vào sự kiện; báo họ trước những vấn đề; và tránh mọi bất ngờ.
Sự im lặng đối với họ là một cơ hội để suy nghĩ.
Họ không nổi giận với bạn và họ không cố cho bạn cơ hội để nói thêm.
Nếu bạn cảm thấy họ không nhìn sự việc giống bạn, cho họ cơ hội để suy nghĩ trước.
Lời xin lỗi có ít giá trị với họ, bởi họ nhìn nhận cuộc đàm phán và mối quan hệ giữa bạn với họ như một con người gần như là hai thứ riêng biệt.
Họ trả lời khá tốt trong những thời điểm được gán nhãn.
Họ không trả lời nhanh chóng những câu hỏi hiệu chỉnh hoặc những câu hỏi kết thúc đóng có câu trả lời “Vâng”.
Họ có thể cần một vài ngày để trả lời.
Nếu bạn là một người phân tích, bạn nên tách mình khỏi nguồn dữ liệu thiết yếu, đối thủ của bạn.
Điều duy nhất bạn có thể làm là mỉm cười khi nói.
Người khác sẽ cởi mở trao thông tin cho bạn hơn.
Nụ cười cũng có thể trở thành một thói quen giúp bạn dễ che giấu những lúc bạn không đề phòng hơn.