Bạn đã bao giờ đi phỏng vấn mà cảm thấy HR đang cố “đánh đố” mình bằng một cơ chế lương thưởng loằng ngoằng, nơi mà lương cứng thì thấp, còn thưởng thì theo kinh doanh nhưng đi kèm với hàng tá điều kiện.
Phản xạ tự nhiên của chúng ta là gì?
Bạn gật đầu và nói: “Vâng, em hiểu rồi” (dù trong lòng đang thấy mơ hồ hoặc cực kỳ không hài lòng).
Thay vì gật đầu chấp nhận, hãy tóm tắt lại đống “gông cùm” đó để buộc họ phải xác nhận ý đồ thực sự.
Hãy hạ tông giọng và chậm rãi nói thế này:
“Dường như chị đang ưu tiên một cộng sự có tư duy của một chủ doanh nghiệp – người chỉ nhận phần thưởng lớn khi thực sự mang lại dòng tiền về cho công ty, thay vì một nhân viên chỉ quan tâm đến sự an toàn của lương cứng?”
Sau đó, đừng nói gì thêm.
Chính xác là bạn đang mời gọi họ nói: “Đúng vậy!“.
Khoảnh khắc đó cực kỳ quan trọng.
Bạn đã nhận được “giấy phép” để đàm phán về phần thưởng.
Khi họ xác nhận họ cần người “chịu chơi”, bạn có thể phản đòn:
“Vì em cam kết về kết quả, có vô lý không nếu em đề xuất chúng ta thảo luận thêm về tỷ lệ chia sẻ lương thưởng khi em vượt KPI.”
Bạn không còn đòi lương, bạn đang đòi chia lợi nhuận.
Đừng chỉ nghe và gật đầu.
Hãy tóm tắt lại “luật chơi” của họ cho đến khi họ phải nói “Đúng là như vậy”.
Thử ngay nhé!