Buổi phỏng vấn bắt đầu, và nhà tuyển dụng nói 1 câu tưởng như vô hại:
“Nhìn CV của em có vẻ ít kinh nghiệm.”
Hoặc, “Chị đang tìm một bạn chỉ cần 1 đến 2 năm kinh nghiệm.”
Thật ra là họ đang ép giá, bằng cách áp đặt một giới hạn trần cho bạn, một mức lương thấp tương ứng, trước cả khi bạn kịp trình bày về bản thân.
Vậy là bạn vào thế khó.
Nếu phản bác thì dễ bị xem là hiếu thắng, phản ứng.
Còn im lặng thì chẳng khác nào đồng ý, và tự hạ thấp bản thân, chấp nhận bị 1 mức lương thấp.
Bản năng của hầu hết của mọi người lúc này là cố gắng liệt kê thành tích, thể hiện kinh nghiệm, chứng minh mình không non.
Nhưng cách này lại khiến mọi thứ tệ hơn.
Buổi phỏng vấn không phải là phiên tòa.
Càng cố tranh luận thì bạn càng biến cuộc trao đổi thành đối đầu, một trận chiến chỉ có 1 bên thắng, và thường không phải là bạn.
Đây là cách “thoát pressing“:
Hãy nói thẳng ra điều tiêu cực mà người đối diện đang nghĩ về bạn.
Hành động này giúp giải tỏa tâm lý phòng thủ của đối phương, từ đó tạo ra một không khí đối thoại cởi mở hơn.
Cách áp dụng kỹ thuật gán nhãn này gồm 2 bước đơn giản:
Ví dụ, bạn có thể nói:
“Em biết là nhìn sơ qua thì em có thể không quá ấn tượng.”
Câu này sẽ giúp gỡ bỏ định kiến.
Sau đó bạn tiếp tục nói: “Nên em rất sẵn lòng trao đổi thêm để hiểu hơn về nhu cầu của chị.”
Thấy không?
Chỉ cần nói như vậy thì nhà tuyển dụng sẽ từ một người phán xét thành một người cộng tác.
Mục tiêu cốt lõi của cách này là giúp bạn chuyển từ thế bị động sang chủ động, khẳng định giá trị bản thân thông qua sự cảm thông chiến thuật, thay vì sa đà vào những lời giải thích dài dòng.
Tiếp theo, nếu nhà tuyển dụng lại đang lo là bạn “đắt”, không đáp ứng được mức lương bạn có thể yêu cầu thì sao?
Mình sẽ chỉ bạn trong lần tới.